Thứ Bảy, 19 tháng 3, 2016

TIỂU SỬ HỆ PHÁI: HỒNG PHÁI VIỆT NAM - HẦU QUYỀN ĐẠO Đi ngược dòng lịch sử đến gần giữa thế kỷ thứ VI (vào khoảng năm 544, SCN), Ngài LÝ PHẬT TỬ (Tục danh: LÝ BÍ) đã đánh tan đội quân xâm lược nhà LƯƠNG ở phía Bắc và đánh tan quân xâm lược CHĂM PA ở phía nam(Nghệ Tĩnh), ổn định lại đất nước, tuyên bố xây dựng một nhà nước VẠN XUÂN và thành lập một Triều Đại Thiên Đức, tự xưng Hoàng Đế và cũng là người Việt Nam đấu tiên tự xưng Vương; mạnh dạn tước bỏ cái quyền “Bá chủ thiên hạ” của các Hoàng đế Bắc Phương (Trung Quốc). Dưới triều đại Lý Nam Đế, nền Văn Minh Đông Phương là PHẬT GIÁO phát triển rực rỡ. Theo chân các vị Thiền Sư, từ xứ Tây Tạng (TIBET) môn Hồng Quyền đã đến Việt Nam, được lưu truyền trong giới Tăng lữ. Theo thời gian, sự lưu truyền không còn rộng rãi nữa, dần dần chỉ còn lại dưới dạng Bí Truyền (vì hoàn cảnh xã hội...) cho nên mỗi đời không quá ba người -Bất Quá Tam Truyền Nhân. Cho đến đời Chưởng Môn Nhân: Hồng Thiên Thành (tục danh: HOÀNG THÀNH), Người không muốn Môn Phái cứ phải Mai Danh Ẩn Tích, nên đã truyền bá lại dưới dạng Công Truyền. Từ hệ phái HỒNG PHÁI VIỆT NAM, Người đã sáng lập môn “Hầu Quyền Đạo” tại Huế vào khoảng cuối năm 1975; được kết hợp theo quy luật tự nhiên của loài người từ Ý (tư tưởng) đến Hình (động tác). Bởi lẽ Hầu Quyền Đạo đã có sẳn trong mỗi người nhưng vì không kết hợp theo quy luật tự nhiên mà thôi. Từ 1975 đã truyền lại cho một sỗ ít môn đồ và cho đến năm 1978 thì phát triển mạnh hơn (gần 2000 môn sinh) cho đến sau này. Vì lý do phát triển nên đã công truyền lại rộng rãi mà không cần tìm hiểu đức tình của người học. Bởi lẽ nghĩ rằng: “Những gì quý thì không bao giờ mình để rơi ra ngoài”, cho nên một số ít môn sinh chưa thấu hiểu “Luật Tự Nhiên Của Ý” trở nên quá tham lam. Bởi vậy, số môn sinh, cao đồ được đào tạo nhiều mà chỉ đạt được trình độ “Hầu Quyền” chứ không đạt đến “Hầu Đạo” được. Do vậy Môn sinh học được cái hay của hầu quyền đạo ở bên “Ngoài” mà chưa đạt được cái hay ở bên “Trong”; Từ đó mang tiếng học võ gần cả cuộc đời mà không giỏi, tưởng mình đạt mà chưa đạt vì không theo quy luật tự nhiên của con người, của tư tưởng ,động tác, thiên nhiên... Hầu Quyền Đạo sử dụng “VÔ-HÌNH” và “VÔ-Ý”; nên người học muốn đạt được cũng dễ nhưng phải thực hiện được tư tưởng “VÔ-HÌNH-Ý” là đạt được “Hầu Đạo”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét